Hot news :

Vì xu hướng việc làm mới mà những đứa con ngoan trở nên “mất dạy”

5 (100%) 1 vote

Ở Việt Nam, việc định hướng nghề nghiệp vẫn còn chưa được tiến bộ. Thậm chí nhiều gia đình còn ép buộc con cái theo xu hướng việc làm mới mà bản thân cho là tốt. Quan điểm cứng nhắc này đã vô tình biến những đứa con ngoan trở nên khó bảo. 

Mọi sự ép buộc cũng xuất phát từ mong mong muốn tốt đẹp

Mặc dù đây là quan điểm không đúng nhưng cũng không thể phủ nhận rằng, sự cứng nhắc này của bậc làm cha làm mẹ đều xuất phát từ những mong muốn tốt đẹp. Trong mắt bố mẹ con cái lúc nào cũng ngây thơ và khờ dại. Ở cái tuổi 18 “ăn chưa no, lo chưa tới” thì làm sao có thể quyết định được những chuyện trọng đại trong cuộc đời? Liệu đam mê có nuôi sống được các con khi thị trường lao động không có nhu cầu? Những đắn đo đấy khiến họ trở nên quyết liệt hơn. 

Nói đi cũng phải nói lại, kinh tế phát triển chưa đồng đều, giáo dục đào tạo tràn lan dẫn đến tình trạng “thừa mà thiếu”. Thực tế là có những năm ngành sư phạm thừa rất nhiều nhân sự nhưng nhìn sang bên cạnh, lĩnh vực công nghệ thông tin đang thiếu trầm trọng. Lỡ chọn nhầm nghề sẽ uổng phí 5 năm đèn sách nên theo xu hướng việc làm mới sẽ tốt hơn rất nhiều

Nhiều người muốn con đi du học nên đã chọn cho con những ngành học dễ xin việc nhất. Trước hết là có công ăn việc làm, sau là có thể dễ dàng định cư ở nước ngoài. Việc học các ngành mà mình mong muốn nhưng thị trường lao động nước ngoài không cần sẽ rất khó cho tương lai của con trẻ sau này. Đây cũng là một trong những cái lý của các bậc phụ huynh. 

Quả thật, không phải ngẫu nhiên mà các bậc cha mẹ bắt con theo xu hướng việc làm mới. Hành động của họ xuất phát từ tình yêu thương, lo lắng và tìm hiểu nhất định. Nếu con cái thuận theo thì đó gọi là định hướng thành công, bằng không nó sẽ trở thành ép buộc.


Mọi sự ép buộc cũng xuất phát từ mong mong muốn tốt đẹp

Nếu không thích, đi theo xu hướng việc làm mới chính là là sự ép buộc

Khi quyết định theo ngành học nào, mỗi đứa trẻ đều có lý lẽ riêng của nó. Có thể xuất phát từ đam mê, sở thích hoặc muốn phấn đấu trở thành cái gì đó tương lai… Chúng sẽ thấy người lớn độc đoán, thiếu tâm lý khi bị bắt theo một ngành học khác, một ngành mà chúng không thích. Dẫu là một đứa trẻ ngoan ngoãn cũng khó lòng mà chấp thuận được, chúng sẽ lên tiếng để bảo vệ quyết định của mình. Tôi đã từng trải qua quãng thời gian như thế. 

“Năm tôi thi Đại học là thời điểm thị trường lao động đang khan hiếm nhân sự kế toán trầm trọng. Bố tôi và gia đình mong muốn tôi theo xu hướng việc làm mới để sau khi ra trường dễ xin được việc làm, dù ở Hà Nội hay về quê cũng không lo thất nghiệp. Vốn là một đứa ghét tính toán và những con số nên tôi một mực từ chối, quyết định đăng ký hồ sơ theo ngành học mà mình thích – Văn thư lưu trữ. Thế nhưng bố mẹ và gia đình cho rằng đó là sự lựa chọn không có tương lai, sau khi tốt nghiệp tôi sẽ bị ném ra ngoài đường bất cứ lúc nào. Mọi người sợ rằng tôi sẽ trở thành một công nhân mẫn cán trong khu công nghiệp gần nhà. 

Cũng phải thôi, ở cái thời đấy mọi người nghĩ đây chỉ có nhà nước mới cần những vị trí như thế này. Sức học của tôi thì bao giờ mới đỗ công chức? Kinh tế gia đình ở mức trung bình lại không có mối quan hệ thì vào nhà nước là một điều không tưởng. Tôi biết cả nhà đang lo cho tương lai của mình nhưng tôi không thể theo học một ngành mà mình không thích, thậm chí là ghét. Trong thâm tâm, tôi không có khái niệm xu hướng việc làm tương lai.

Mặc dù bị nói rất nhiều nhưng tôi vẫn ngang bướng làm hồ sơ theo Văn thư lưu trữ. Khi phát hiện ra điều này bố mẹ đã nổi trận lôi đình, tôi cũng lớn tiếng cãi lại vì thấy mình không hề sai. Khi tức giận thì lý trí không còn nằm ở trên đầu nữa, đỉnh điểm là bố đã cho tôi ăn một cái bạt tai vì dám cãi lại. Tôi cũng nói rằng nếu bố không cho tôi thi Văn thư lưu trữ, tôi sẽ bỏ học. Sau cuộc chiến không khoan nhượng ngày hôm đó, tôi cũng ở nhà không đi học nữa để bố mẹ biết rằng mình đã sai. Đến ngày thứ 2 thì bác tôi cũng phải vào cuộc để khuyên răn, qua lời nói của bác tôi biết rằng bố mẹ đã ngầm đồng ý với quyết định của mình. Đây là đầu tiên tôi chống đối bố mẹ như thế. ” 

Đó là câu chuyện không phải của riêng gia đình nào. Lựa chọn ngành học không còn là chuyện của riêng ai nữa, nó còn là mối bận tâm của cả gia đình, thậm chí là dòng họ. Chính xu hướng việc làm hiện nay đã biến những chú chiên ngoan đạo trở nên khó bảo như thế. 


Đi theo xu hướng việc làm mới hay đam mê?

Đi theo xu hướng việc làm mới là không sai nhưng hãy tôn trọng đam mê

Không ai dám khẳng định “đi theo xu hướng việc làm là sai” nhưng hãy tôn trọng quyết định của người trong cuộc. Ai cũng có những ước mơ và hoài bão của riêng mình, đó chính là động lực để họ vươn lên và đối mặt với những thử thách trong công việc. Khổng Tử cũng khuyên rằng“ Hãy chọn công việc bạn yêu thích và như vậy bạn sẽ không phải làm việc một ngày nào trong cuộc đời mình”. Bởi thế mới thấy, lương bổng hậu hĩnh hay chức vị cao không phải là động lực làm việc duy nhất. Tận hưởng công việc bằng lòng đam mê mới chính là đòn bẩy tốt nhất. 

Một ngày phải gắn với công việc ít nhất 8 tiếng, tại sao lại không đón nhận chúng trong niềm vui? Tại sao phải lựa chọn xu hướng việc làm mới để rồi mỗi sáng tới công ty trong tâm trạng ủ rũ, thiếu nhiệt huyết? 

Trải lòng về câu chuyện định hướng nghề nghiệp của gia đình, nghệ sĩ hài Anh Đức cho biết: “Nhìn lại Đức cũng hối tiếc về một thời thanh xuân bị đánh mất khi làm những điều mình không thích. Tuy nhiên, cuối cùng Đức cũng khiến cha mẹ an lòng khi đạt được thành công nhất định trong lĩnh vực nghệ thuật”. Mặc dù đã theo quyết định của bố mẹ nhưng học nghề mà mình không thích cũng như đánh mất thanh xuân. Sau này anh cũng đã từ bỏ tất cả để đi theo tiếng gọi của trái tim và sống đúng với tuổi trẻ với suy nghĩ của chính mình. 

Được mệnh danh là thần đồng, từng hai lần được ghi vào sách kỷ lục Việt Nam: Dịch giả nhỏ tuổi nhất và Người viết tự truyện nhỏ tuổi nhất. Khi bước vào cánh cửa Đại học, Đỗ Nhật Nam chọn cho mình chuyên ngành âm nhạc. Mặc dù khá bất ngờ nhưng mẹ của Nhật Nam cũng hoàn toàn tôn trọng quyết định của em. Chị viết trên trang facebook cá nhân nhân ngày Nhật Nam tốt nghiệp cấp 3: 

“18 tuổi quá trẻ cho những dự định và ước mơ. Nên cứ đi và cứ kể vì hành trình còn là phía trước.

Hôm nọ em chia sẻ rằng có thể em sẽ học ngành âm nhạc. Mẹ thực sự bất ngờ. Vì đó là điều mẹ chưa nghe thấy em nói bao giờ. Nhưng mẹ chỉ mỉm cười. Vì mẹ làm sao có thể lấy kinh nghiệm ít ỏi của mình để đặt lên em. Nên nếu em chọn gap year, em học âm nhạc hay bất cứ điều gì khác, mẹ vẫn luôn ủng hộ. Vì em trước hết, cần được trải nghiệm để trưởng thành.”


Đỗ Nhật Nam và bố mẹ trong lễ tốt nghiệp cấp 3

Quan điểm của chị Phan Hồ Điệp – mẹ của Đỗ Nhật Nam cùng những chia sẻ của nghệ sĩ hài Anh Đức mới thấy: Điều tốt nhất mà các bậc phụ huynh có thể làm cho con em của mình không phải là định đoạt tương lai. Thay vì áp đặt chúng phải theo đuổi xu hướng việc làm mới hay chọn cho chúng một ngành học hot mà hãy ở bên, tin tưởng và động viên. Tất nhiên là sẽ có những định hướng nghề nghiệp nhưng nên dựa trên sở thích, đam mê, tố chất của con em mình mới là tốt nhất. Nếu cảm thấy không hứng thú thì đó là xu hướng việc làm trong 5 năm tới hay xu hướng việc làm thời đại 4.0 thì các em cũng không thể làm tốt được. 

 

 

Bình luận
Viết bình luận của bạn
Bình luận
Từ khóa